Sau hai phần phim gây tiếng vang lớn, Alice in Borderland (AiB) tiếp tục trở lại với phần 3 trên Netflix. Thế nhưng lần này, mọi chuyện đã khác: thay vì bám sát manga gốc đình đám của Haro Aso, Netflix đã lựa chọn một hướng đi hoàn toàn mới – sáng tạo ra câu chuyện vượt ngoài nguyên tác. Điều này vừa mang đến sự tò mò, vừa khiến người hâm mộ đặt dấu hỏi: đây có còn được gọi là “live action” nữa không, khi phần 3 không hề tồn tại trong manga?
Warning (Spoiler alert!)
Bài viết này chắn chắn sẽ tiết lộ một vài tình tiết trong phim mà có thể ảnh hưởng tới trải nghiệm xem của các bạn!
Bối cảnh câu chuyện
Alice in Borderland là câu chuyện giả tưởng khi thiên thạch rơi xuống Shibuya, đưa một số người sang một “thế giới biên, Borderland hay cận tử giới” – nơi họ phải tham gia những trò chơi sinh tử để gia hạn visa sống sót. Nếu thất bại hoặc để visa hết hạn, họ sẽ chết ở cả Borderland lẫn thế giới thực.
Sau phần 2, Arisu và Usagi vượt qua thử thách cuối cùng và lựa chọn rời khỏi Borderland, tỉnh lại ở thế giới thực mà không còn ký ức về nơi ấy.
Phần 3 mở màn với Ryūji – một trợ lý giáo sư bị ám ảnh với “cận tử giới”. Anh tìm cách phỏng vấn những người sống sót kỳ diệu sau thảm họa thiên thạch, rồi dần dần kéo Usagi và Arisu trở lại Borderland. Một lần nữa, Arisu buộc phải làm điều anh giỏi nhất: bước vào những trò chơi sinh tử.
Tuyến nhân vật – nhiều tiềm năng nhưng bỏ phí
Ryūji là một nhân vật có ý tưởng hấp dẫn: một người bị ám ảnh, nghiên cứu Borderland đến mức tự dằn vặt và đánh mất bản thân. Nhưng cách triển khai lại thiếu thuyết phục. Anh được xây dựng là người thông minh, nguy hiểm, nhưng khi bước vào trò chơi, sự hiện diện của Ryūji trở nên… phiền phức. Một nhân vật liệt hai chân mà vẫn phải tham gia trò chơi thuần thể chất, từ né laser đến nhảy sang tàu đang chạy

Thậm chí trong trò Runaway Train, vốn có tiềm năng khai thác trí tuệ, anh cũng chẳng đóng góp được gì. Kết quả là Ryūji không trở thành phản diện, cũng không hẳn đồng minh – chỉ là một nhân vật thừa thãi, kéo cả nhóm vào rắc rối.
Các nhân vật phụ khác có quá khứ riêng và màu sắc riêng, nhưng lại chỉ được khai thác ở mức vừa đủ. Với chỉ 6 tập phim, khó đòi hỏi sự đào sâu như phần 1 và 2 (mỗi phần tới 8 tập mình thấy còn chưa đủ). Tuy nhiên, vẫn thấy rõ rằng tiềm năng nhân vật bị bỏ phí đáng tiếc.
Usagi và Arisu – lẽ ra nên được phát triển song song – thì lại bị chia tuyến. Usagi vốn ám ảnh về cái chết của cha mình, và việc quay lại Borderland có thể là hành trình chữa lành. Nhưng thay vì được đào sâu, nhân vật này lại được Netflix bỏ ngỏ, không có phát triển thêm gì. Điều này vô hình khẳng định vai trò hỗ trợ Arisu trong các trò chơi thể chất của cô. Trong khi đó, Arisu tiếp tục giữ vai trò “bộ não” của nhóm. Anh vẫn thông minh, quyết đoán, vẫn một lòng tìm Usagi để cùng cô sống hạnh phúc ở thế giới thực. Nhưng cũng chính vì quá hoàn hảo, Arisu không còn nhiều đất phát triển thêm.

Trò chơi quá nhiều sạn – điểm yếu chí mạng
Điều khiến AiB III gây thất vọng chính là các trò chơi. Ngoại trừ trò mở màn được lấy từ manga, những trò chơi khác đều xây dựng kém, nhiều lỗ hổng logic và thiếu sự sáng tạo – vốn là linh hồn của series.
Đây là điểm mình chê rất nhiều. Các trò Zombie Hunt và Runaway Train là 2 trò mình muốn nói đến. Khi Zombie Hunt lỗi rất lớn ở rule (mình sẽ có bài phân tích khác) còn Runaway train lại không giải thích cách vượt qua game - thứ mà Arisu farm aura mạnh vcl khi team ko 1 ai chết, anh zai Nobu còn chống nạnh và ông anh nghiện ma tuý còn khịa được vài câu :)))) trong khi đó ông TRỢ LÝ GIÁO SƯ bị liệt 2 chân phải dùng đến cơ bắp để bay qua tàu khác :) và vì không giải thích đc cách Arisu vượt qua game này mà lại dùng góc nhìn của team Usagi khiến cho 5/7 trò chơi đã trở thành trò chơi thuần thể chất. Yeah mình ghét điều này.

Ngoài ra, phần 3 còn bỏ hẳn hệ thống phân loại trò chơi theo chất bài – yếu tố cốt lõi tạo nên sự hồi hộp của hai phần đầu và manga gốc. Kết quả là các trò chơi trở nên rời rạc, thiếu điểm nhấn, và khán giả không còn cảm giác được “dẫn dắt” qua một hành trình có cấu trúc.

Điểm sáng – hình ảnh và diễn xuất
Không thể phủ nhận, hình ảnh của Alice in Borderland III vẫn là một trong những điểm mạnh nhất. Netflix tiếp tục đầu tư công phu cho phần kỹ xảo và màu phim, tạo nên một bầu không khí vừa lạnh lẽo, vừa rực rỡ, đúng chất của một thế giới cận tử. Những khung hình đổ nát, những toà tháp trống rỗng hay cảnh đoàn tàu lao vun vút đều mang lại cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ – đúng tinh thần “Borderland”.

Các cảnh chết chóc cũng được xử lý táo bạo: điện giật cháy đen cả cơ thể, tên xuyên qua cổ, hay súng nổ thẳng vào đầu… tất cả đều rất chân thực, đủ sốc để khiến người xem nghẹt thở, nhưng không sa đà vào yếu tố kinh dị máu me rẻ tiền. Nó giống như gia vị, làm tăng nhịp tim và bầu không khí căng thẳng, thay vì trở thành trọng tâm.

Diễn xuất cũng là điểm sáng thứ hai mà không ai có thể phủ nhận. Một lần nữa, dàn diễn viên Nhật Bản chứng minh khả năng nhập vai cực kỳ thuyết phục của họ. Kento Yamazaki trong vai Arisu vẫn duy trì được nét mong manh pha chút bất cần, nhưng ẩn chứa một trí tuệ sắc bén – đúng kiểu nhân vật gánh cả thế giới :))). Tao Tsuchiya trong vai Usagi mang lại sự mạnh mẽ, giàu cảm xúc, và những phân đoạn nội tâm của cô – dù không được kịch bản ưu ái – vẫn khiến người xem cảm nhận được nỗi đau âm ỉ từ quá khứ gia đình.

Đặc biệt, nhân vật Rei nổi lên như một bất ngờ thú vị. Thông minh, sắc sảo, xinh đẹp và trung thành, Rei tạo cảm giác vừa là người đồng đội đáng tin cậy, vừa là một màu sắc mới mẻ trong đội hình. Mình thấy Rei thậm chí để lại dấu ấn mạnh mẽ hơn cả Usagi trong một số phân đoạn, nhờ cách cô đối thoại, xử lý tình huống và cả khí chất của cô. Nếu có một nhân vật xứng đáng được phát triển nhiều hơn trong phần 4 (nếu có), chắc chắn đó là Rei.

Ngay cả Ryūji – dù kịch bản khiến anh trở thành một nhân vật thừa thãi cũng không thể phủ nhận diễn xuất của nam diễn viên đã làm tròn vai. Anh thể hiện được sự ám ảnh, bất lực, xen lẫn sự tự dằn vặt thật tiếc rằng nội dung không cho nhân vật này cơ hội để bùng nổ.
Tóm lại, nếu kịch bản phần 3 bị chê bai là yếu, thì hình ảnh và diễn xuất chính là “lá chắn” cứu phim không bị rơi tự do. Đây là minh chứng rằng dàn cast và ekip kỹ thuật vẫn làm rất tốt phần việc của mình – và rằng nếu được trao cho một kịch bản chắc tay hơn, Alice in Borderland III hoàn toàn có thể trở thành một cú nổ lớn.
Kết luận
Alice in Borderland III là một nỗ lực liều lĩnh của Netflix: phá bỏ nguyên tác để thử nghiệm một hướng đi mới. Nhưng tiếc thay, phần 3 lại bỏ qua yếu tố tinh túy của cả series – những trò chơi trí tuệ căng não và hệ thống logic chặt chẽ. Thay vào đó là các trận chiến thể chất thiếu thuyết phục, nhân vật phụ mờ nhạt, và một tuyến truyện chưa được khai thác trọn vẹn.
Điểm sáng về hình ảnh và diễn xuất giúp bộ phim không “tụt dốc không phanh”, nhưng cũng không đủ để cứu vãn sự hụt hẫng mà phần 3 mang lại. Cái kết mở ra viễn cảnh “Borderland toàn cầu” – nghe hoành tráng nhưng có nguy cơ kéo series đi xa khỏi cái chất mà khán giả yêu thích.
Nếu phần 1 và 2 vẫn còn là những bản chuyển thể “thua manga nhưng thắng cảm xúc”, thì phần 3 lại giống một cuộc chơi mạo hiểm thất bại. Và có lẽ, điều người hâm mộ mong nhất lúc này không phải là mở rộng sang phần 4 hay 5, mà là trả Alice in Borderland về đúng cội nguồn: một thế giới biên hấp dẫn bởi trí tuệ, sự căng thẳng, và những câu hỏi về ranh giới sống – chết.